Rác và Tình Yêu – Chuyện thứ 45: Đi định cư nước ngoài

rac-va-tinh-yeu-chuyen-thu-45-di-dinh-cu-nuoc-ngoai

Người đàn ông dắt đứa con trai sang chào hàng xóm.

– chào anh, ngày mai gia đình chúng tôi sang Mỹ định cư, nên hôm nay tranh thủ đi chào từ biệt láng giềng bao nhiêu năm tối lửa tắt đèn có nhau. Chúc anh và gia đình ở lại vui vẻ.

Ông hàng xóm bất ngờ, nói:

– anh và cháu vào ngồi uống miếng trà đã mà.

Ngồi xuống uống nước, chủ nhà lại hỏi:

– thế anh chị và cháu sang định cư ở bang nào, sao lại bỏ hết công ăn việc làm ở đây qua đó làm lại từ đầu vậy?

– chúng tôi sẽ ở bang Arizona anh ạ. Mình đi vì tương lai con cái chứ tuổi này rồi ham hố đi đâu nữa anh. Mình đi để cho con mình có cơ hội được tiếp nhận một nền giáo dục hiện đại của thế giới, vậy thôi anh à. Qua đó tôi sẽ tìm việc bán hàng ở siêu thị, hay phục vụ quán ăn.

– nhưng ở đây anh giảng dạy ở đại học kiến trúc mà, sao bỏ hết uổng vậy?

– bằng cấp của mình không được công nhận bên đó, học lại thì quá muộn, thôi thì hy sinh cho con mình có tương lai.

Đứa con trai im lặng nãy giờ bỗng rơi nước mắt lên tiếng:

– thì ra hôm nay con mới biết thực sự về việc đi định cư này. Nào giờ ba mẹ cứ nói với con là đi để qua ở gần ông bà nội. Con cảm động vì lòng hiếu thảo của ba mẹ nên vâng lời. Chứ nếu biết đi để cho con được học đại học ở Mỹ mà ba phải bỏ chức danh giảng viên đại học rồi đi qua đó làm nhân viên phục vụ quán ăn thì con không đi đâu.

Hai người đàn ông quay nhìn đứa trẻ ngỡ ngàng. Người con trai nói tiếp:

– từ lâu thấy mọi người cứ chê nền giáo dục Việt Nam không bằng các nước, con rất đau lòng, và thề rằng con sẽ làm gì đó để nền giáo dục Việt Nam trở nên danh giá với thế giới. Con không chọn con đường trốn chạy. Con chọn con đường đấu tranh. Con sẽ ở lại học ở Việt Nam, và sau này sẽ góp phần nâng cao chất lượng giáo dục của Việt Nam. Con yêu nước mình. Con xin phép ba mẹ ngày mai con không ra sân bay đi đâu hết.

Hai người đàn ông trợn tròn mắt không biết nói gì. Người con trai nói tiếp:

– ba mẹ thích đi thì cứ đi, con sẽ ở lại. Ba mẹ cũng không cần lo con sẽ sống như thế nào. Chúng con từ lâu đã âm thầm xây dựng một cơ sở tái chế phế liệu từ rác thải, và bắt đầu có thu nhập. Con xin lỗi đã không nói cho ba mẹ và bác biết vì sợ không thành công.

Người cha lắp bắp hỏi:

– chúng con, nghĩa là những ai? Bác, tại sao?

Người con trai đáp:

– con xin lỗi ba và bác, con và em Vân của bác đã hẹn nhau tốt nghiệp đại học xong sẽ xin được làm đám cưới. Chúng con có lý tưởng yêu nước giống nhau. Chúng con đã nghiên cứu quy trình tái chế rác rất mới mẻ hiệu quả. Chỉ vì ba mẹ con cứ đòi phải đi qua ở với ông bà nội nên chuyện chúng con dang dở. Nay con hiểu mục đích không phải vậy, con xin phép ba mẹ là con ở lại Việt Nam.

Lúc đó cô con gái trong nhà cũng bước ra đứng sau lưng người con trai như xác nhận câu chuyện vừa rồi.

Người cha lúng túng nói:

– ụa, tôi với anh sẽ là thông gia à?

Người hàng xóm mỉm cười nói:

– bác rất vui nếu sau này được đón cháu làm một thành viên của gia đình bác. Nếu ba mẹ cháu đi, cháu ở lại, thì bác sẽ lo hết mọi thứ cho cháu…

Bốn khuôn mặt ứa nước mắt.

 

Nguồn Facebook Hội Yêu Rác

Rác và Tình Yêu - Chuyện thứ 44: Đặc nhiệm biển
Rác và Tình Yêu - Chuyện thứ 46: Thức ăn thừa

Other posts of the serie

0 Shares