Đạo đức – Số 71: Rồi cũng thế

dao-duc-so-71-roi-cung-the

Tiếng báo tin nhắn, Hương mở ra xem

“Anh đây, Vũ đây. Anh dùng số này. Xin lỗi em về tất cả. Anh đã sai.”

Hương không trả lời, kềm chế cảm xúc. Tin nhắn lại đến:

“Anh nhớ tất cả những kỷ niệm của chúng ta từ thuở học trường quê bên nhau. Cây cầu tre, bờ ruộng sình lầy, trái cóc chín, con đò nhỏ trên kênh mà hai đứa thường bơi tìm hoa dại…”

Hương ứa nước mắt, vẫn không trả lời. Tin nhắn đến tiếp:

“Anh đã yêu em với tình yêu ngây thơ trong trắng. Mọi thứ như trong truyện cổ tích.”

Hương vẫn im lặng. Tin nhắn đến tiếp:

“Khi hai đứa lên thành phố học đại học, nghèo khổ vẫn có nhau, chia nhau từng củ khoai ổ bánh mì. Nhưng có lẽ vì nghèo quá mà trong lòng anh thèm khát cảnh giàu sang.”

Không lâu tin nhắn lại đến:

”Yến giàu sang kiêu hãnh, bao nhiêu chàng trai say mê, lại bất ngờ thích cái dân dã nam tính của anh. Anh vừa tham giàu, vừa thỏa mãn cái hiếu thắng, đã phản bội em để cưới Yến. Mọi người đều cho anh tốt số, cưới được vợ giàu, như chuột sa chĩnh gạo”.

”Bây giờ anh mới hiểu rằng, cái gì không phải của mình thì vẫn không phải của mình. Tài sản của người ta vẫn là của người ta. Anh làm rể mà chỉ là người ở đợ không hơn không kém. Ai trong cái nhà đó cũng có thể nạt nộ ức hiếp anh được cả, kể cả vợ anh”.

”Đứa con của anh mà anh muốn bồng bế cũng không hề dễ dàng. Giống như anh chỉ là người làm thuê để họ có cháu bồng bế, có cháu rồi thì người giúp tạo ra cháu không còn giá trị nữa vậy”

”Khi lâm vào cảnh này, anh chỉ còn một nơi để nghĩ đến, một nơi để hối hận, một nơi để yêu thương, một nơi để quỳ xuống ăn năn. Em hiểu anh muốn nói gì”.

”Anh ước gì ông trời phạt anh thật nặng, đày đọa anh bị thiêu đốt trong địa ngục đau đớn, rồi cho anh được quay lại ngày xưa lúc còn ở bên em, nghèo nàn mà hạnh phúc”.

”Anh ước gì bây giờ hai đứa về quê mở một trang trại vườn thông minh trồng rau quả sạch như mình được học ở đại học. Buổi chiều sau khi làm việc ăn uống xong, anh sẽ đưa võng cho em nằm nghỉ, và hát vọng cổ cho em nghe”.

”Anh sẽ sống chỉ vì em, và sẽ chết chỉ vì em”.

Hương òa khóc nức nở.

Tiền bạc thì ai cũng cần, ai cũng thích, nhưng quan trọng là tiền đó có phải do phước của mình hay không. Nếu tiền không phải do phước của mình thì mãi mãi chẳng bao giờ là của mình. Nếu người ta có ban cho mình thì chỉ là món nợ phải trả về sau mà thôi. Người mắc nợ thì cứ ở kèo dưới, phải lệ thuộc, và rất dễ bị xem thường.

Người hiểu đạo lý, có trí tuệ, có đạo đức thì rất sợ sử dụng tiền của người khác. Tiền không phải do mình làm ra thì vẫn không phải của mình. Nếu thật sự có tình yêu thương với nhau thì ai cũng phải cống hiến đóng góp thật nhiều công sức cho xứng đáng với đồng tiền mà mình thụ hưởng. Ta cũng đừng nghĩ tìm về sống ở một nước giàu để hưởng phúc lợi trợ cấp dồi dào. Tiền thuế của dân người ta là mồ hôi xương máu, nào giờ mình chẳng đóng góp gì rồi chỉ tìm cách nhập cư để hưởng lợi thì sau này trả vất vả vô cùng.

Quan điểm hay nhất vẫn là sống để cống hiến, đến nơi nào thì cống hiến nơi đó, còn giờ phút nào được sống là cứ cống hiến hết mình, còn quyền lợi thì cứ để cho trời đất tính, chứ đừng tham lam mong cầu làm chi. Nghe có vẻ thụ động, nhưng đó là chân lý.

Khi ta có phúc bởi vì đã cống hiến cho đời rất nhiều, thì tự nhiên những niềm vui, hạnh phúc, may mắn, và cả tiền bạc sẽ tự nhiên tìm đến một cách trân trọng đàng hoàng dù ta giữ lòng tự trọng rất kỹ. Còn phải mưu tính này kia để thu về cho mình thì có thể tạm thành công trong giai đoạn đầu, khúc sau cũng lại quay về điểm xuất phát.

Dè dặt khi có quyền lợi, nhiệt tình khi được cống hiến, đó là khôn ngoan nhất.

 

Nguồn Facebook Nền tảng đạo đức

Đạo đức - Số 70: Sợ ma
Đạo đức - Số 72: Đứa con hư

Other posts of the serie

0 Shares