Đạo đức – Số 106: Công ước về Luật Nhân Quả

dao-duc-so-106-cong-uoc-ve-luat-nhan-qua

Tiến sĩ Hansei Uno phát biểu trước hội nghị quốc tế với rất đông đại biểu các lãnh đạo nhiều quốc gia tham dự:

– Kính thưa quý đại biểu, chúng ta được vinh dự đón tiếp ngài tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và chủ tịch UNESCO cùng đến dự hội nghị về LUẬT NHÂN QUẢ này để có thể thông qua công ước về Luật Nhân Quả cho thế giới, Convention of The Law of Karma.

Cả hội nghị vỗ tay khi hai vị khách quý đứng lên chào toàn thể hội nghị.

Tiến sĩ Hansei Uno nói tiếp:

– Kính thưa quý vị, từ thuở hồng hoang con người chưa có luật pháp, mà chỉ có thói quen trong từng gia đình khác nhau. Đến khi các gia đình phát triển thành dòng họ thì ta bắt đầu có các giao ước tập tục của dòng họ. Đến khi dòng họ phát triển đông hơn thành bộ tộc thì ta lại có các luật lệ tập tục của bộ tộc. Rồi các bộ tộc liên tục xung đột tranh giành chém giết, làm cho xã hội loài người cực kỳ bất an. Tuổi thọ trung bình của con người thời đó chỉ khoảng trên 30 là nhiều.

Nhưng con người là sinh vật có trí thông minh nên không chịu đứng nhìn sự kém cỏi của chính mình tạo ra đó, nên đã có những cá nhân xuất sắc vượt lên để tập hợp các bộ tộc lại thành một xã hội rộng lớn hơn, đông đúc hơn. Ta luôn nhấn mạnh vai trò tiên phong của các cá nhân xuất sắc làm nên sự tiến bộ của nhân loại. Với một xã hội rộng lớn hơn thì ý niệm quốc gia đã hình thành, thế là ta có các luật lệ , hay luật pháp đơn giản của các quốc gia buổi ban đầu của nền văn minh nhân loại.

Khi có luật pháp để điều chỉnh hành vi con người thì thực sự loài người bước vào thời kỳ văn minh rõ rệt. Luật pháp là văn minh; văn minh là luật pháp. Hay ta có thể nói, Luật pháp góp phần tạo nên văn minh, và văn minh phải có vai trò của luật pháp.

Mãi rất lâu sau này, đến khoảng thế kỷ thứ 18, con người mới nhận ra là luật pháp trước đó là luật pháp của kẻ mạnh áp đặt lên kẻ yếu. Dù có luật pháp thì đã là có sự tiến bộ văn minh, nhưng sự tiến bộ đó cần được hoàn thiện hơn nữa.

Năm 1776, vào ngày 7 tháng 4, Hoa Kỳ đã ly khai khỏi Anh để thành lập quốc gia riêng gồm 13 thuộc địa ở vùng Bắc Mỹ, bằng Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ, với những điều khoản gây cảm hứng cho toàn nhân loại khi cho rằng con người sinh ra có quyền được sống và quyền được mưu cầu hạnh phúc…

Pháp đã nối bước Hoa Kỳ khi tiến hành cách dân quyền với Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền vào năm 1791 (Déclaration des Droits de l’Homme et du Citoyen).

Sau Thế chiến thứ 2, Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua ngày 10, tháng 12, năm 1948 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền tại Palais de Chaillot, Paris, Pháp.

Ngày 16, tháng 12, năm 1966, nối tiếp sự tiến bộ của nhân loại, Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc lại thông qua Công Ước các quyền con người trong lĩnh vực Kinh tế, Xã hội và Văn hóa.

Ta còn có thể kể ra rất nhiều các công ước ở mức độ quốc tế, vượt khỏi tầm mức của quốc gia, để nâng cao Luật pháp thành điều luật áp dụng trên phạm vi toàn cầu. Nhân loại tiến bộ đến đâu thì Luật pháp tiến theo đến đó. Từ thuở hồng hoang chưa có luật lệ gì, cho đến hôm nay nhân loại đã cùng nhau tạo ra rất nhiều luật pháp để điều chỉnh hành vi con người càng lúc càng tốt đẹp hơn, phù hợp với khái niệm đạo đức hơn. Chúng ta đã bắt đầu từ con số không để tạo thành nền văn minh rực rỡ, bởi trí tuệ và lương tri của loài người. Mỗi công ước như vậy là công lao khó khăn của rất nhiều chuyên viên trên các lĩnh vực đã hợp tác với nhau biên soạn nhằm đưa ra một chuẩn mực mới mẻ tiến bộ cho con người. Rõ ràng, ta đã đi từ không có luật pháp đến có luật pháp, ta đã đi từ luật pháp cho kẻ mạnh đến luật pháp cho mọi người.

Cũng vậy, sau nhiều thời gian, nhiều công lao khó khăn, nhiều chuyên viên trên các lĩnh vực cùng hợp tác, chúng tôi được sự cho phép của ngài Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc để triệu tập hội nghị quốc tế này nhằm công bố một Công Ước mới, phù hợp với lương tri và trí tuệ của loài người, để các quốc gia có thể tham gia, đó là CÔNG ƯỚC VỀ LUẬT NHÂN QUẢ.

Kính thưa quý vị, Luật Nhân Quả ban đầu có vẻ thuộc về vài tín ngưỡng ở Á châu và Cận Đông, nhưng lại có một cơ sở lý luận hết sức chặt chẽ và không giới hạn. Chúng tôi cho rằng Luật Nhân Quả có tính khoa học cao, có tính đạo đức cao, và cực kỳ cần thiết trong việc xây dựng phẩm giá đạo đức cho con người. Chúng tôi cho rằng Luật Nhân Quả phải trở thành tài sản của cả nhân loại như là một nguồn cung cấp đạo đức cho toàn thế giới.

Đặc điểm của Luật Nhân Quả là đặt trách nhiệm cho chính con người trong việc tạo ra số phận của chính mình, nhưng vẫn không đi ngược với quan điểm về sự thưởng phạt của thần thánh. Nếu con người hiểu về Luật Nhân Quả, họ sẽ chủ động trong việc điều chỉnh hành vi của mình sao cho đem lại niềm vui và lợi ích cho cộng đồng của họ.

Ai đem lại cho người khác điều gì, họ sẽ nhận lại kết quả tương xứng. Chưa bao giờ sự công bằng và tính nhân bản lại được đề cao như thế. Nhưng Luật Nhân Quả cũng như nhiều Luật khác, đã không được khám phá sớm, phải đợi mãi đến khi con người, đúng hơn là vài cá nhân xuất sắc, tiến bộ đủ thì Luật này mới được tìm thấy.

Chúng tôi xin gửi cho quý vị đại biểu các tài liệu về đề tài này để quý vị tham khảo. Đây là các công trình nghiên cứu của rất nhiều chuyên viên lỗi lạc khắp thế giới về Luật Nhân Quả, trước khi chúng tôi tiến hành thiết lập một Công ước về Luật Nhân Quả này.

Chiều nay quý đại biểu sẽ được nghỉ để nghiên cứu tài liệu. Sáng mai chúng ta sẽ tiếp tục trở lại để các đại biểu đại diện cho quốc gia mình ký tham gia CÔNG ƯỚC VỀ LUẬT NHÂN QUẢ. Khi một quốc gia ký tham gia Công ước này thì sẽ chấp thuận các điều khoản quy định về việc giáo dục Luật Nhân Quả cho công dân nước mình, nhằm xây dựng đạo đức cho quốc gia mình cũng như góp phần xây dựng đạo đức cho toàn thế giới….

—————————————————

Ta có quyền mơ giấc mơ này ạ.

 

Nguồn Facebook Nền tảng đạo đức

Đạo đức - Số 105: Nghệ thuật
Tâm dửng dưng

Other posts of the serie

0 Shares