Đạo đức – Số 104: Tình thế nguy hiểm

dao-duc-so-104-tinh-the-nguy-hiem

Thẩm phán sau khi hội ý hội thẩm đoàn đã tuyên Trường vô tội. Lỗi thuộc về người phụ nữ chở đứa bé trên xe máy, nhưng cả hai mẹ con đã tử vong nên tòa cũng không truy cứu trách nhiệm nữa. Tiếng người chồng gào thét bên kia, nó giết vợ con tôi, sao không tử hình nó… Các nhân viên bảo vệ đã đến khuyên bảo, nếu anh cảm thấy không bằng lòng với phán quyết của tòa thì anh có thể làm đơn kháng cáo lên tòa cấp trên chứ không được ở đây gây mất trật tự nơi pháp đình tôn nghiêm coi chừng bị bắt luôn đó.

Bạn bè dìu Trường đi ra khỏi tòa vì Trường mất tinh thần đi không nổi. Trường lí nhí cám ơn tòa đã tuyên Trường vô tội, nhưng nước mắt chảy quanh khóc mãi. Bạn bè và gia đình đỡ Trường ngồi xuống ghế đá ngoài sân và an ủi:

– Em đâu có lỗi đâu, tại cô đó chạy xe máy băng qua đường bất cẩn mà. Tòa cũng rất công bằng, ai có lỗi là có lỗi.

Trường khóc nói:

– Hình ảnh hai mẹ con bị xe em tông văng ra ngã xuống đường, máu chảy đầm đìa, giãy đành đạch lát sau nằm im, sẽ ám ảnh em suốt đời hic hic…

– Nhiều người băng ngang qua đường ẩu lắm, kiểu như ép các xe khác phải dừng lại cho họ đi qua vậy. Đâu biết rằng đi ẩu như vậy, nghĩ rằng ép các xe khác phải hãm phanh lại để nhường cho mình là tự đưa mình vào tình thế rất nguy hiểm. Tự nhiên đặt sinh mạng mình vào chân phanh của người khác, nếu người ta đạp phanh được thì mình sống, người ta đạp phanh không kịp thì mình chết. Nghĩ mình lấn người ta, nhưng đâu biết rằng mình đặt mạng sống của mình dưới chân phanh người ta.

Một người bạn khác nói thêm:

– Phải hiểu rằng việc băng qua đường là mất quyền ưu tiên. Luật giao thông luôn dành quyền ưu tiên cho xe đi thẳng đều. Còn rẽ qua phải, rẽ qua trái, băng qua đường, dừng lại giữa đường… đều là mất quyền ưu tiên. Nếu có sự cố xảy ra thì lỗi về người đã mất quyền ưu tiên do không còn đi thẳng đều nữa. Người phụ nữ này quá ẩu, chở con trẻ mà băng đại qua đường, lại không đội mũ bảo hiểm cho con. Cô ta qua nhanh thoát được chiếc xe tải, nhưng chiếc xe tải đó che khuất tầm nhìn của em nên khi cô qua khỏi xe tải thì đến xe của em nên xe của em mới tông vào cô ta. Camera ở góc đường ghi lại rất rõ mà.

Trường cứ khóc mãi….

—————————————————

Rất nhiều người tự đặt mình vào tình huống nguy hiểm trong cuộc đời. Hậu quả sau đó thật là lâu dài khó chịu cho chính mình, và cũng ảnh hưởng vào cuộc sống bình yên của cộng đồng. Cô gái đồng ý cho người lạ chở đi. Bà cụ tin lời “nhân viên điện lực” nên mở cửa cho vào. Khách du lịch đồng ý trải nghiệm trò vượt thác dù dốc trơn trượt té một cái là trôi tuột xuống thung lũng khó tìm thấy xác.

Lái xe vượt lên rồi chui vào khoảng giữa hai xe đầu kéo, có thể bị hai xe kẹp lại nát bươm. Trời mưa lại leo lên nóc nhà sửa sợi dây điện bị mắc, nếu sét không đánh chết thì cũng chết vì điện rò. Đốt lửa cháy phừng phừng mà quên không thấy vải dễ bắt lửa ở ngay phía trên cao…

Sự an toàn của mình cũng là niềm hạnh phúc của những người thân yêu, thế nên, dù không ích kỷ lo cho mình, ta cũng phải vì người thân yêu mà giữ an toàn cho bản thân mình. Suy nghĩ như vậy là đạo đức vị tha. Đừng liều lĩnh bất chấp đưa mình vào tình thế nguy hiểm mà có lỗi với gia đình và cộng đồng của mình. Còn thế nào là tình thế nguy hiểm phải tránh thì mỗi người tự có kinh nghiệm (đôi khi có kinh nghiệm xong thì cũng qua đời), hoặc do sự thông minh của riêng mình, chứ chưa có giáo trình chuyên biệt để dạy.

Khi ta đã đủ cẩn thận để không đưa mình vào tình thế nguy hiểm, lâu ngày ta sẽ ”đắc đạo” cẩn thận này, có thể nhìn thấy tình huống nguy hiểm của người khác mà tránh cho họ. Ví dụ ta lái xe rất cẩn thận, không bao giờ phạm luật, không bao giờ đưa mình vào tình thế nguy hiểm, nhưng cũng đoán được sẽ có những người khác lái ẩu, và ta sẽ cẩn thận gấp đôi. Nhìn thấy có một nhánh đường, ta sẽ đề phòng có kẻ chạy bạt mạng vì ma đuổi hay chó cắn mà phóng từ trong hẻm phóng vù ra. Ta sẽ đề phòng tình huống đó mà giữ tốc độ hay khoảng cách thích hợp.

Hoặc trông thấy em bé buông tay mẹ giữa siêu thị đông người, ta phải nghĩ ngay trường hợp người mẹ sẽ mắc lo mua sắm mà quên con, đứa con thì đi xa chút lạc mẹ, rồi có ai đó bắt đi mất. Lo lắng hơi xa như vậy, ta đành phải dừng việc của mình mà dõi mắt trông chừng cho bé một chút.

Hoặc trông thấy người mù ngồi hát trên đường để xin ăn, ta lo lắng kẻo có xe nào lạc tay lái chồm lên đường tông phải người mù này chăng, nên ta tìm cái gì để làm dấu hiệu cho các xe chú ý từ xa.

Đạo đức ở đây là ta cẩn thận giùm cho người khác nữa. Cẩn thận giùm cho người khác, tránh tai họa giùm cho mọi người, ta sẽ được tâm hồn thanh thản an vui, không ân hận. Và dĩ nhiên luật nhân quả còn đem đến nhiều điều tốt đẹp khác nữa.

 

Nguồn Facebook Nền tảng đạo đức

Mẹ Âu Cơ - Tầm nhìn triệu năm...
Đạo đức - Số 105: Nghệ thuật

Other posts of the serie

0 Shares