Công phu tu tập của người xuất gia

cong-phu-tu-tap

Công phu tu tập của người xuất gia thì trải dài từ căn bản đến nâng cao.

– Căn bản đầu tiên là lễ kính Phật, “Nhất giả lễ kính chư Phật”. Người nào có công hạnh lễ Phật sâu dày sẽ tiến xa trên đường tu. Riêng người xuất gia thì ngoài lễ Phật, bên trong nội tâm phải nuôi dưỡng lòng kính Phật vời vợi, tuyệt đối, sâu sắc hơn bao nhiêu người khác.

– Phẩm chất thứ hai mà người xuất gia huân tập là lòng từ bi. Lòng từ rất khó thành tựu, thực tế có người tu mấy mươi năm rồi mà vẫn còn ác tâm như thường. Ai đã thuần thục rồi, từ tâm sẽ hiện ra nơi ánh mắt, dáng vẻ, nơi cách cư xử với mọi loài. Nhân đây, Thượng tọa nhắc nhở, một vị sa môn phải nhanh chóng huân tập lòng từ, đừng để xuất gia mấy mươi năm sau rồi mới có từ bi thì đã quá muộn màng.

– Phẩm hạnh thứ ba là tâm khiêm hạ, nghĩa là đừng thấy mình cao hơn chúng sinh. Chúng sinh hay bị một cái bệnh là hễ được nể trọng thì sinh ra kiêu mạn, mà đó chính là nguyên nhân của bao đổ vỡ, thoái đọa. Người tu phải làm sao giữ được cái tâm khiêm hạ này cho kĩ, dù ở địa vị một bậc thầy được bao nhiêu người trọng vọng thì vẫn không bao giờ được thấy mình cao hơn chúng sinh, lúc nào trong ánh mắt, lời nói, cử chỉ cũng tràn đầy sự tôn trọng, khiêm cung.

– Phẩm chất thứ tư của người xuất gia là giữ giới. Dù giới của tỳ kheo thì cư sĩ không được biết, nhưng nhìn vào bằng con mắt thường, họ phải thấy được sự đàng hoàng, trong sạch, đức độ của người tu. Thông thường người ta đánh giá giới hạnh một tu sĩ ở chỗ có hưởng thụ hay không. Họ không hiểu nhiều về giới luật, nhưng luôn nghi ngờ giới hạnh của tu sĩ nào hưởng thụ nhiều niềm vui thế gian. Tâm lý chúng sinh là vậy.

– Một công hạnh nữa của người xuất gia là thiền định, vì người tu không được phép để tâm mình loạn động. Chúng sinh không chấp nhận một người xuất gia mà lao xao chạy theo trần cảnh, gặp chuyện là nổi sân, gặp chuyện là phiền não, tự ái, tham đắm… Mà để tâm thanh tịnh thì buộc phải có công phu thiền định.

– Công hạnh tiếp theo là giáo hóa. Nếu không đem Phật pháp truyền bá, không chịu cực khổ để hóa độ chúng sinh tu hành thì sự có mặt của mình trên cuộc đời này là vô nghĩa.

– Công hạnh nữa là bảo vệ Phật pháp, xây dựng giáo hội, hộ pháp an dân. Chúng ta có mặt trong đất nước này, hưởng ân nghĩa của lãnh đạo quốc gia, hưởng sự hòa bình thống nhất này, thì phải có trách nhiệm hộ quốc an dân. Người tu sĩ đóng góp dựng xây đất nước này bằng sự hiền lành, đạo đức, bằng những lời cầu nguyện cho tổ quốc.

 

Trích Bài pháp NGỌN LỬA THIÊNG LIÊNG CỦA BỒ TÁT THÍCH QUẢNG ĐỨC – Thượng tọa Thích Chân Quang

Ba dấu hiệu của người có trí tuệ
Đạo Phật đẹp như thế nào
2 Shares