7 điều nguyện để thọ trì

7-dieu-nguyen-de-tho-tri

* Điều 1: Phật tử phải phát nguyện tập ăn chay dần dần mỗi tháng.

Ngoài việc thọ trì Năm Giới Cấm, Phật tử phải tập ăn chay. Mới ban đầu dùng ít, có thể 1 tháng ăn chay 2 ngày là mùng 01 và rằm. Sau đó quen dần tăng lên 4 ngày là 30, mùng 01, 14, 15, tăng dần đến khi có thể ăn cả tuần liên tiếp vẫn cảm thấy nhẹ nhàng bình thường. Phật tử phải tập ăn chay để góp phần giảm thiểu nhu cầu dùng thịt cá cho xã hội. Vì chỉ cần một người thêm một miếng thịt thôi, chừng vài ba chục người là đủ giết một con heo. Và cứ nhiều người như vậy thì người ta phải sát sinh quá nhiều. Đó là nguyên nhân làm cho thế giới này chiến tranh không bao giờ chấm dứt. Chúng ta thấy trên thế giới các quốc gia cứ mưu cầu tìm hòa bình, họ lập hết tổ chức này đến tổ chức kia, giàn xếp hết chuyện này đến chuyện kia nhưng không bao giờ chiến tranh chấm dứt được.

Vậy người Phật tử phải cố gắng tập ăn chay mỗi ngày tiến lên dần để giảm bớt sự sát sinh và thế giới sẽ dần dần được hòa bình.

* Điều 2: Phật tử phải phát nguyện học hỏi giáo pháp.

Người đệ tử Phật khi đã Quy Y rồi thì phải học hỏi giáo pháp. Chính vì chúng ta không nắm vững đạo lý nên chúng ta không biết tu, không biết sống và lập trường mình bị dao động. Đứng trước một cám dỗ nhiều khi mình bị sa ngã, đứng trước một tài sản, mình không cưỡng lại được lòng tham để lao vào tội lỗi. Nhiều khi trong gia đình có người tu thấy người trong gia đình mình bỏ đạo mà vẫn xem bình thường. Vì chính mình không hiểu được đạo lý, không thấy được Phật Pháp là vô cùng lợi ích cho con người, nên để người thân mình bước ra khỏi đạo mà mình vẫn nhìn một cách bình thản. Đó là vô trách nhiệm, là tội lỗi. Nên phải học hỏi giáo Pháp để mình có lập trường kiên định, hiểu sâu áp dụng tu cho mình và làm lợi ích cho những người chung quanh. Chúng ta tôn thờ Phật, phải tôn thờ lời Phật dạy, học hỏi lời Phật dạy để áp dụng cho bản thân mình. Việc học Pháp có nghĩa là hoặc chúng ta trực tiếp đi nghe giảng, hoặc đọc sách, hoặc nghe băng, hoặc trao đổi với những người hiểu đạo.v.v… Dĩ nhiên là chúng ta phải học pháp một cách tỉnh táo có chọn lọc. Đừng tưởng rằng bất cứ vị Thầy nào giảng cũng đều là chân lý Phật dạy, đừng tưởng cuốn sách nào viết là không sai, đừng tưởng các băng nào giảng cũng đều là hoàn hảo. Cho nên chúng ta siêng học hỏi nhưng phải biết tỉnh táo, phán xét và chọn lọc.

* Điều 3: Phật tử phát nguyện mỗi ngày phải có một nghi thức trong ba nghi thức này, hoặc là cả ba, hoặc là một: Lễ Phật, niệm Phật, tọa Thiền, mỗi ngày ít nhất một lần.

Mỗi ngày phải bày tỏ lòng tôn kính đối với Đức Phật và có giờ để tu hành. Hoặc chỉ lễ Phật thôi nếu mình quá bận không thể tu tập được. Còn tốt hơn thì một ngày phải lễ Phật một lần rồi sau đó ngồi tọa Thiền hay niệm phật tùy theo pháp môn của mình. Không thể một ngày trôi qua mà không nhìn đến mặt Phật ra sao hết. Đó là điều không thể chấp nhận được đối với một người Phật tử.Nếu lâu ngày chúng ta không lễ Phật thì đạo tâm sẽ lui sụt nhanh chóng. Muốn đạo Phật thêm sức mạnh thì từng người Phật tử phải siêng năng lễ Phật.

* Điều 4: Người Phật tử phải suốt đời sống vị tha, siêng năng làm việc từ thiện.

Chúng ta không thể suốt đời chỉ đi tìm miếng ăn miếng mặc cho chính mình, vì như thế thật là một cuộc đời uổng phí. Ý nghĩa tốt đẹp của cuộc sống là chúng ta quên mình để sống cho người khác. Tuy chúng ta còn phải có bổn phận là phải làm ăn kiếm sống, nhưng phải biết sống vì người khác, phải biết làm việc từ thiện. Việc làm từ thiện đó có thể là việc rất nhỏ, có thể là việc rất lớn, nhưng theo khả năng của mình, theo nhân duyên của mình, điều gì làm được thì phải ráng mà làm. Một ngày, một tuần, một tháng trôi qua, nhìn lại thấy mình chưa từng làm một việc từ thiện gì với ai hết thì phải biết đó là những tháng ngày mình sống một cách rỗng tuếch, tầm thường, ích kỷ, thấp kém. Ai nhờ mình làm việc gì nếu làm được phải ráng làm, còn không làm được phải thấy xót xa, thấy tiếc chứ đừng bực bội. Vì nếu bực bội thì tâm vị tha, nguyện từ thiện của mình đang chết dần chết mòn.

* Điều 5: Người Phật tử phải Phật hóa gia đình mình.

Người Phật tử hiểu đạo cần phải làm cho gia đình mình cùng tin hiểu và Quy Y Phật Pháp. Không để tình trạng cha mẹ biết Phật Pháp mà con cái lêu lỏng, hoặc ngược lại, người con biết Phật Pháp cần hướng dẫn tạo điều kiện cho cha mẹ tu hành. Chúng ta báo hiếu cho cha mẹ bằng cách giúp cho cha mẹ biết tu hành, biết Phật Pháp. Đó là sự báo hiếu đúng nghĩa nhất. Trách nhiệm gần gũi nhất đối với chúng ta là gia đình mình. Phải làm sao cho gia đình mình biết Phật Pháp.

Nếu người Phật tử đã thấy Phật Pháp là an vui, là hạnh phúc, là chân lý, là ánh sáng thì phải làm sao cho gia đình mình biết được Phật Pháp. Có khi mình nói gia đình mình không nghe vì sự tu hành của mình chưa đủ sức thuyết phục. Vậy mình phải ráng sống tốt với mọi người, làm mọi người cảm động. Lúc đó họ mới thấy rằng Phật Pháp đã tạo nên niềm vui trong gia đình, rồi dần dần họ tin theo. Bằng lối sống và cư xử tốt đẹp, chúng ta sẽ làm cho mọi người chung quanh tin hiểu Phật Pháp hơn.

Do đó, người Phật tử phải phát nguyện Phật hóa gia đình, không được tu riêng cho bản thân mình.

* Điều 6: Người Phật tử phải phát nguyện đem Phật Pháp đến cho những người chưa biết, để mọi người có được niềm vui, được hạnh phúc trong cuộc sống này.

Người Phật tử nên thường xuyên đưa kinh, băng giảng hoặc sách giáo lý cho mọi người tin hiểu được Phật Pháp, tin hiểu luật Nhân Quả. Vì khi tin hiểu luật Nhân Quả họ mới biết tránh tội, làm phước. Họ tin được Phật Pháp, nghe được lời dạy của Đức Phật, của quý Thầy, họ sẽ sửa được cuộc sống của họ. Có như thế cuộc đời họ mới có được niềm vui và những người chung quanh cũng lây lan được niềm vui đó.

Do đó người Phật tử phải suốt đời không bao giờ ngừng ước nguyện đem Phật Pháp đến cho những người chưa biết.

Người Phật tử mà chưa hề nói chuyện đạo lý với ai, chưa hề dắt ai đi chùa, chưa hề đưa băng giảng cho ai nghe, chưa hề đưa sách giáo lý cho ai đọc, phải biết là mình chưa làm tròn trách nhiệm của người đệ tử Phật.

* Điều 7: Người Phật tử phải phát nguyện dù gặp hoàn cảnh khó khăn, gian khổ vẫn kiên cường giữ đạo.

Cuộc đời không bao giờ suôn sẻ. Có những hoàn cảnh thật vô cùng khó khăn. Hoặc chúng ta bị hoàn cảnh gia đình, xã hội gây khó khăn, hoặc là chịu những sự dụ dỗ nào đó, thì chúng ta dù bỏ thân mạng mình chứ không bỏ đạo. Vì thân mạng này bỏ đi kiếp sau chúng ta có thân khác tốt đẹp hơn. Nếu trong tâm mình có một lần bỏ đạo thì những kiếp sau không gặp lại Phật pháp nữa, mà không gặp lại Phật Pháp nữa nghĩa là chúng ta đã quay lưng với ánh sáng và đi dần về phía âm u tăm tối. Nên người Phật tử phải có ý nguyện thà chết vẫn phải kiên cường giữ đạo.

* Điều 8: Nguyện tận dạ trung thành, vâng phục tôn sư, đắp nền kỷ luật.

Cập nhật 2019

 Thiền Tôn Phật Quang

Bản năng nói xấu
Tinh tấn hành thiền (Thiền Định Phần 5)
0 Shares